Em chỉ là một cô gái bình thường, biết yêu thương bản thân, yêu thương
bè bạn, gia đình, sau này sẽ biết yêu thương cả anh nữa. Như thế có đủ
không?
Em cũng chỉ là một cô gái có thể bên cạnh anh, nắm lấy tay anh
khi anh cần, cùng anh chia sẻ những thứ liên quan đến cuộc sống của
anh, của em, như cách mà em cần anh bên cạnh. Vậy có ổn không?
Em
cũng chỉ là một cô gái dành đôi ba phần đặc biệt trong tim mình để trao
yêu thương cho anh. Đảm bảo rằng em không yêu anh nhiều nhất, nhưng cũng
sẽ không có ai yêu anh hơn em, trừ mẹ anh!
Vậy đấy, em không được
trời cho thanh sắc, vốn không phải là một cô gái nổi bật giữa dòng đời.
Nhưng em tự tin em là riêng, là duy nhất. Thế nên thay vì ngồi ê a những
câu ca cẩm, trách than đời, trách than số phận hẩm hiu, em nghĩ, em sẽ
đi tìm anh, người yêu ạ!
Cứ ở yên đấy nhé, và đợi em, cho đến khi em tìm ra anh, mình sẽ yêu